Chương Năm: Người quét bậc đá

Chương 5 · 3,000 từ

“Ngươi lên đây để tìm đáp án, hay để tìm người tha tội?”

Cây chổi cỏ quét ngang nền đá, phát ra một tiếng sột soạt khô xác giữa khoảng không im lặng. Lâm Trầm không đáp ngay, nhưng đầu thương Tẫn Ảnh đã nhích lên nửa tấc.

Người đàn ông áo xám vẫn dựa tường như cũ, cứ như trong Vạn Cổ Đăng Đài này, chuyện đáng làm nhất không phải giết người hay tranh cơ duyên, mà là quét bụi.

Lâm Trầm nhìn thẳng vào đối phương.

Khoảng không sau Hành Lang Da Mỏng không lớn. Chỉ là một dải nền đá đen kéo tới khe nối tầng kế tiếp, hai bên là vách lạnh, trên cao không thấy trần. Ánh sáng tro bạc từ những khe nứt trong đá hắt xuống, khiến bóng người cầm chổi bị kéo dài, méo đi, như một vết mực xám nhạt trên nền.

Mùi tanh sắt vẫn còn trong mũi hắn. Vai trái đau âm ỉ. Lòng bàn tay rách thịt vì móng tay cắm vào, từng nhịp đau nhỏ như kim ghim. Nhưng thứ khiến hắn căng nhất lúc này không phải thương thế, mà là người trước mặt.

Không có khí tức áp bức.

Không có linh lực dâng trào.

Cũng không có sát ý lộ ra.

Chính vì không có gì cả mới đáng sợ.

Trong tháp, một kẻ có thể đứng ở khe nối giữa hai tầng như đứng trong sân nhà mình, lại xuất hiện đúng lúc hắn vừa qua cửa chết, không thể là người bình thường.

“Tiền bối là ai?” Lâm Trầm hỏi.

Người kia chớp mắt, như nghe được một câu rất buồn cười.

“Ngươi vừa qua một cái hành lang biết nghe tim người, lại đi hỏi thân phận một kẻ cầm chổi.” Ông ta chống chổi lên vai. “Tiểu tử, ngươi hỏi sai thứ rồi.”

Lâm Trầm không tiếp lời. Hắn chỉ đổi trọng tâm chân sau, để mũi thương hơi lệch sang phải. Nếu đối phương động, hắn có thể đâm hoặc lùi trong cùng một nhịp.

Người cầm chổi nhìn động tác ấy, ánh mắt dừng lại trên cổ tay hắn lâu hơn một chút.

“Biết giữ khoảng cách. Cũng được.” Ông ta nói. “Ít ra chưa ngu đến mức thấy người lạ cười là thả lỏng.”

“Trong tháp mà thả lỏng, người chết thường là ta.”

“Không.” Ông ta lắc đầu. “Trong tháp mà thả lỏng, người chết là loại tưởng mình hiểu tháp.”

Câu đó nhẹ như gió khô, nhưng rơi xuống lại có sức nặng kỳ lạ.

Lâm Trầm không bỏ qua chữ nào.

Người này biết hắn vừa qua tầng ba. Biết kiểu người chết ở đây. Cách nói chuyện không giống thí luyện giả, càng không giống kẻ canh cửa bình thường. Giống người đã nhìn quá nhiều.

Tàn Đăng trong thức hải rung khẽ.

Rất nhẹ.

Không nóng lên như khi chạm vào chỗ quy tắc bị vặn lệch. Chỉ như có một đốm sáng nhỏ bị gió lướt qua.

Ánh mắt Lâm Trầm tối đi một phần.

Lại phản ứng.

Người cầm chổi nghiêng đầu. Không biết là nhìn ra biến hóa trong mắt hắn, hay chỉ thuận miệng.

“Ngươi sợ ta?”

“Có.”

Đáp án ra rất nhanh.

Không giả.

Cũng không cần giả.

Khóe miệng người kia hơi cong lên.

“Qua được Hành Lang Da Mỏng rồi mà còn biết nói thật. Tầng kia không uổng ăn ba mạng người.”

Lâm Trầm không thấy đó là lời khen.

Hắn hỏi thẳng: “Tiền bối vừa hỏi ta tìm đáp án hay tìm người tha tội. Vậy tiền bối nghĩ sao?”

Người kia đưa chổi cào nhẹ một vệt bụi trên nền. Động tác lười nhác, nhưng cây chổi đi đâu, bụi đi gọn đó, không loạn một hạt.

“Ta nghĩ?” Ông ta ngẩng lên. “Ta nghĩ ngươi chưa phân rõ hai thứ đó khác nhau ở đâu.”

Lâm Trầm im lặng.

Một nhịp.

Rồi hai nhịp.

Tiếng máu chảy trong tai hắn vẫn còn hơi nặng sau Hành Lang Da Mỏng. Trong đầu, câu nói kia như một cái móc lạnh câu trúng vết thịt chưa khép.

Tìm đáp án.

Tìm người tha tội.

Nghe rất giống. Nhưng không giống.

Hắn biết.

Vấn đề là hắn không muốn thừa nhận mình biết.

Người cầm chổi cũng không thúc. Ông ta chỉ đứng đó, như thể cả tòa tháp này có thể chờ hắn mở miệng.

Cuối cùng, Lâm Trầm nói: “Ta lên để biết lần đó có thể khác không.”

Người kia nhìn hắn.

Không chớp.

Không cười.

Ánh mắt ấy sáng mà phẳng, như soi qua lớp da, xương, cả chỗ hắn cố giấu sâu nhất.

“Chỉ vậy?”

“Chỉ vậy.”

“Ngươi nói dối khá hơn đám chết trong hành lang.” Ông ta nhấc chổi gõ nhẹ xuống nền đá. “Nhưng vẫn là nói dối.”

Tẫn Ảnh trong tay Lâm Trầm siết chặt thêm một phần. Gân tay nổi rõ.

“Vậy tiền bối nghe được gì?”

Người kia cười rất nhạt.

“Nghe được một tiểu tử ba năm rồi vẫn đứng ở cùng một khe núi.”

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Trầm.

Không phải vì bị gọi trúng.

Mà vì câu đó quá chuẩn.

A Nghiên chết đã ba năm. Hắn vẫn đi, vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn sống qua ngày, nhưng thật ra có một phần của hắn vẫn đứng ở khoảnh khắc kia. Tay đặt trên cơ quan. Chậm một nhịp. Nhìn người quen nhất chết trước mặt.

Người cầm chổi thấy sắc mặt hắn đổi, nhưng giọng vẫn thản nhiên.

“Ngươi muốn biết lúc đó có thể khác không.” Ông ta nói. “Nghe thì như hỏi chuyện cũ. Thật ra là đang xin ai đó nói với ngươi rằng không phải lỗi của ngươi.”

Lâm Trầm không phản bác.

Vì phản bác lúc này chỉ càng lộ.

Hành Lang Da Mỏng đã dạy hắn một chuyện. Tháp ghét nhất là thứ giả vờ bình tĩnh. Người trước mặt này, dù là ai, cũng đang dùng cùng một lưỡi dao đó mổ thẳng vào hắn.

“Ta không cần ai tha.” Lâm Trầm nói, từng chữ chậm và thấp. “Ta chỉ cần biết thật.”

“Biết thật để làm gì?”

“Để lần sau không chậm.”

Lần này, người cầm chổi im một lúc.

Rồi ông ta bật cười.

Tiếng cười không lớn, nhưng vang trong khoảng đá trống lại nghe lạ lùng, như vừa mỉa mai vừa có chút gì đó khó gọi tên.

“Câu này nghe được.” Ông ta chống chổi, đứng thẳng hơn một chút. “Ít ra không hoàn toàn là thứ người ta thường nói với chính mình để ngủ yên.”

Lâm Trầm chau mày.

“Tiền bối biết nhiều về ta như vậy. Ta có nên coi đó là ác ý không?”

“Ngươi muốn coi thế nào thì coi.” Người kia nhún vai. “Ta chỉ là kẻ quét bậc đá.”

“Trong tháp?”

“Trong tháp.”

“Tiền bối nghĩ ta sẽ tin?”

“Ngươi không cần tin.” Ông ta liếc Tẫn Ảnh. “Tin hay không cũng không đổi chuyện ngươi còn sống là vì vừa rồi ngươi biết sợ đúng chỗ.”

Lâm Trầm nhìn cây chổi.

Đầu chổi đã mòn gần hết, sợi cỏ xơ xác, cán gỗ cũ đến mức lên màu tối sẫm. Thứ đồ ấy đặt ngoài Phàm Địa còn chẳng đáng ai nhặt. Nhưng nằm trong tay người này, giữa tháp, lại khiến hắn thấy nguy hiểm hơn nhiều binh khí bén.

“Tiền bối chờ ta ở đây làm gì?” hắn hỏi.

Người cầm chổi quay đầu nhìn khe tối dẫn sang tầng kế.

“Xem.”

“Xem gì?”

“Xem ngươi là loại nào.”

“Rồi sao?”

“Rồi nhắc một câu. Nghe hay không tùy ngươi.”

Lâm Trầm không nói.

Ông ta cũng không vòng vo nữa. Đôi mắt sáng kia khẽ híp lại, như đang nhìn không phải hắn của hiện tại, mà là một cái bóng nào đó còn chưa thành hình.

“Leo tháp khó nhất không phải lên cao.” Ông ta nói.

Giọng vẫn lười, nhưng đến câu cuối lại lạnh đi một chút.

“Là lên rồi mà chưa biến thành thứ nó muốn.”

Không gian xung quanh bỗng như yên hơn.

Ánh sáng tro bạc từ khe đá hắt lên mặt người cầm chổi, làm nửa sáng nửa tối. Một nhịp ngắn, Lâm Trầm có cảm giác không phải ông ta đang nói về tầng bốn, tầng năm hay bất kỳ cơ quan nào phía trước.

Ông ta đang nói về cả tòa tháp.

Và có lẽ, về cả hắn.

“Thứ nó muốn là gì?” Lâm Trầm hỏi ngay.

Người kia cười, lắc đầu.

“Ngươi mới qua ba tầng, còn muốn hỏi câu đó?” Ông ta dùng cán chổi chỉ nhẹ về phía trước. “Hỏi sớm quá, dễ chết sớm.”

“Tiền bối đã nói, sao không nói hết?”

“Vì nói hết thì thành cứu.” Ông ta nhàn nhạt đáp. “Mà tháp này không thích ai được cứu miễn phí.”

Câu đó khiến ngực Lâm Trầm trầm xuống.

Đúng luật của tháp.

Không thưởng vô cớ.

Không cứu vô cớ.

Mọi thứ đều có giá.

“Vậy tiền bối muốn gì?” hắn hỏi.

“Ta?” Người kia ngẫm một lát, như thật sự đang cân nhắc. “Hiện tại à? Muốn ngươi đừng chết ngu ở tầng sau. Ít nhất đừng chết trước khi hiểu được mình đang leo lên cái gì.”

Lâm Trầm nhìn ông ta.

Lần đầu tiên, hắn cảm thấy trong câu nói ấy có một phần thật.

Không lớn. Nhưng có.

“Tiền bối biết tầng sau là gì?”

“Biết một chút.”

“Vậy nói một chút.”

Người cầm chổi cười thành tiếng.

“Ngươi trả giá kiểu nào mà đòi ta bán tin?”

“Ta còn một mạng.”

“Mạng ngươi chính ngươi giữ đi.” Ông ta liếc vết máu ở tay hắn. “Giữ cho chắc. Sau này có lúc cần dùng.”

Lâm Trầm khựng rất nhẹ.

Cần dùng.

Cách nói đó không giống người đùa.

Hắn đang định hỏi tiếp, người kia lại nhìn xuống bàn tay rách thịt của hắn.

“Đau không?”

“Có.”

“Đừng để lành quá nhanh.”

Lâm Trầm nheo mắt.

“Ý gì?”

“Ý là có những tầng, đau là dây cương.” Ông ta đáp. “Mất đau, ngươi tưởng mình nhẹ. Thật ra là đang trượt.”

Câu ấy ngắn, nhưng đủ để Lâm Trầm ghi vào đầu.

Người này đúng là đang nhắc.

Không đầy đủ, không tử tế, nhưng là nhắc thật.

“Tiền bối tên gì?” hắn hỏi lần nữa.

Ông ta chống cằm lên cán chổi, nghĩ như chơi.

“Có người gọi ta là Lục Thất Lang.”

“Có người?”

“Ừ. Cũng có người chẳng kịp gọi gì đã chết.”

Lâm Trầm không biết nên xem đó là thật hay đùa.

Nhưng cái tên ấy vừa vào tai, Tàn Đăng trong thức hải lại rung lên thêm một nhịp. Lần này vẫn không nóng, chỉ sáng rất khẽ, như nhận ra một âm nào đó trong bóng tối.

Lâm Trầm lập tức ghi nhớ.

Lục Thất Lang.

Người quét bậc đá.

Kẻ biết hắn đang mang thứ gì trong lòng, biết tháp muốn nhào nặn người leo, và biết đau có thể là dây cương.

Trong đầu hắn hiện lên một ý nghĩ ngắn, lạnh.

Người này không nên có mặt ở đây theo kiểu bình thường.

“Tiền bối là người của tháp?” hắn hỏi.

Lục Thất Lang nhướng mày.

“Ngươi hỏi câu này nguy hiểm đấy.”

“Tiền bối có thể không đáp.”

“Ta đáp rồi mà.” Ông ta gõ chổi xuống nền. “Ta là người quét bậc đá.”

Lâm Trầm nhìn ông ta thêm một lúc. Rồi hắn hạ mũi thương xuống một chút.

Không phải buông cảnh giác.

Mà là đổi cách cảnh giác.

Đối phương nếu muốn giết hắn, có lẽ đã không đứng nói nhiều đến thế. Mà nếu không muốn giết, thì cứ căng cứng mãi cũng chẳng lấy thêm được gì.

“Tiền bối nói tháp muốn biến người leo thành thứ nó muốn.” hắn chậm rãi nói. “Vậy người qua được tháp là người chống lại nó, hay hợp với nó?”

Lục Thất Lang nhìn hắn, lần này lâu hơn cả trước.

Khóe mắt ông ta hơi động.

“Câu này mới đáng nghe.” Ông ta nói. “Đáp án là, có khi hai thứ đó là một.”

Lâm Trầm không đổi sắc mặt, nhưng trong lòng đã siết lại.

“Nghe không dễ chịu?”

“Không.”

“Vậy thì nhớ kỹ.” Lục Thất Lang quay cây chổi một vòng rất tùy tiện. “Tháp này không chỉ thử xem ngươi mạnh hay yếu. Nó thử xem ngươi sẽ thành gì khi bị ép phải chọn đủ nhiều.”

Một khoảng lặng rơi xuống.

Ngắn thôi.

Nhưng đủ cho câu nói kia cắm sâu.

Lâm Trầm bỗng nhớ tới ba người chết trong Hành Lang Da Mỏng. Cảnh giới cao hơn hắn. Linh lực dày hơn hắn. Nhưng khi bị ép, họ vỡ trước.

Không phải vì yếu.

Mà vì không chịu nổi thứ bị lôi ra.

Hắn hỏi thấp: “Vậy nếu không muốn thành thứ nó muốn thì sao?”

Lục Thất Lang cười nhạt.

“Thì ngươi phải biết mình là thứ gì trước đã.”

Câu trả lời nghe như vô nghĩa. Nhưng Lâm Trầm biết không phải.

Trong tháp này, một người không biết mình thật sự sợ gì, muốn gì, sẽ rất dễ bị quy tắc dẫn đi như trâu bị xỏ mũi.

Hắn hít vào một hơi, đầu lưỡi đắng nhẹ.

“Ân nhắc nhở này ta nhớ.”

“Đừng vội nhớ.” Lục Thất Lang phất tay. “Người sống qua được tầng sau rồi hẵng nhớ.”

“Tiền bối xem ra không tin ta.”

“Ta không tin ai leo tháp quá sớm.” Ông ta đáp. “Nhất là loại có mắt nhìn chỗ sai.”

Lâm Trầm ngẩng đầu lên ngay.

“Tiền bối nói gì?”

Lục Thất Lang như vừa lỡ miệng. Ông ta ngáp một cái, mắt liếc sang chỗ khác.

“Ta nói ngươi còn trẻ.”

“Không phải câu đó.”

“Vậy chắc ngươi nghe nhầm.”

Lâm Trầm siết chặt Tẫn Ảnh.

Người này biết.

Biết hắn cảm được “độ sai” trong quy tắc.

Ít nhất là nghi ngờ.

Nhưng Lục Thất Lang không cho hắn kịp hỏi tiếp. Ông ta xoay người, bắt đầu quét nền đá thật.

Đúng nghĩa đen.

Cây chổi cào qua mặt đất thành những đường cong nhàn nhạt. Bụi xám mỏng bị gom lại, rồi tản ra. Động tác không nhanh, cũng chẳng có gì đặc biệt. Nhưng nhìn một lúc, Lâm Trầm bỗng thấy những vệt bụi ấy không hề ngẫu nhiên.

Chúng tạo thành một hình.

Một ngọn đèn.

Bị nứt đôi.

Đồng tử hắn co lại.

Ký hiệu trên vách cuối tầng một.

Lại là nó.

“Tiền bối—”

Lâm Trầm vừa mở miệng, một luồng gió khô bỗng lướt qua khe nối tầng.

Ánh sáng tro bạc chao đi.

Chỉ một nhịp.

Khi hắn nhìn lại, chỗ Lục Thất Lang đứng đã trống không.

Không có tiếng bước chân.

Không có dao động linh lực.

Không có bóng lưng rời đi.

Chỉ còn cây chổi? Không. Cả cây chổi cũng không thấy.

Như thể người kia vốn chưa từng ở đó.

Nhưng trên nền đá, những vệt bụi vừa quét vẫn còn nguyên. Mảnh, cong, gãy ở giữa. Rõ ràng là hình ngọn đèn nứt.

Lâm Trầm đứng yên.

Gió khô lướt qua vai hắn, chạm vào vết thương rách da, lạnh buốt.

Tàn Đăng trong thức hải rung lên lần thứ ba. Lần này không chỉ rung. Nó hơi nóng, rất nhẹ, như một hạt than dưới tro vừa đỏ thêm một chút khi gặp gió.

Người này là ai?

Người giữ tháp? Kẻ trong tháp? Hay thứ gì khác?

Không có đáp án.

Chỉ có khoảng trống trước mặt bắt đầu đổi.

Từ khe nối tầng kế, một tiếng “cạch” rất nhỏ vang lên.

Rồi thêm một tiếng nữa.

Như vô số móc khóa mảnh đang tự tháo ra trong bóng tối.

Lâm Trầm quay đầu.

Vách đá phía trước nứt thành một đường dọc mảnh như sợi tóc. Ánh sáng tro bạc từ bên trong rỉ ra, càng lúc càng mạnh. Đá không tách sang hai bên ngay, mà run rất khẽ, như một cánh cửa đang tự nhớ lại cách mở.

Mùi trong không khí đổi trước.

Không còn tanh sắt của máu hay nhớt lạnh của Hành Lang Da Mỏng.

Thay vào đó là mùi kim loại cũ, hơi đắng ở đầu lưỡi, pha chút gì đó giống bụi đồng lâu năm.

Rồi gió nổi lên.

Không biết từ đâu.

Một luồng gió không lớn, nhưng cực đều, thổi từ khe cửa mới mở vào mặt hắn. Trong gió có tiếng rung rất mảnh. Lúc đầu chỉ như tiếng côn trùng khô cánh. Sau đó rõ dần.

Leng keng.

Leng keng.

Không hỗn loạn. Không vội. Mà dày, sít, chồng lớp, như hàng trăm sợi dây kim loại mỏng đang chạm nhau trong bóng tối.

Cánh cửa đá mở hẳn.

Phía sau là một căn phòng rộng hơn hắn tưởng. Trần cao, chìm trong nửa tối. Từ trên xuống dưới, vô số dây chuông mảnh rủ kín khắp không gian. Chuông nhỏ như đầu ngón tay, làm bằng thứ kim loại bạc xám, treo ở độ cao khác nhau, đan thành một lưới dày đặc.

Không hề có ai chạm vào.

Không hề thấy luồng khí xoáy.

Nhưng tất cả chúng đang tự rung.

Rung rất khẽ.

Đủ để phát ra những tiếng ngân mảnh đến rợn da.

Lâm Trầm đứng trước cửa, nhìn căn phòng đầy chuông tự động lay trong gió không nguồn, lòng bàn tay rách thịt lại nhói lên một nhịp.

Đằng sau lưng hắn, vệt bụi hình đèn nứt vẫn còn đó.

Đằng trước mặt, tầng bốn đã mở.

Và ngay khi hắn vừa nhấc chân định bước vào, toàn bộ chuông trong phòng bỗng đồng loạt im bặt.

Như có thứ gì ở sâu bên trong vừa biết hắn tới.

Phím tắt: ← / j (chương trước), → / k / Space (chương sau)