Chương Bốn: Hành Lang Da Mỏng

Chương 4 · 2,977 từ

Tiếng tim trong tường đột ngột dồn lên như búa nện. Vách đá hai bên phồng ra một nhịp, rồi co lại, để lộ bề mặt nhợt nhạt giống da người bị lột mỏng căng lên xương. Lâm Trầm vừa lùi nửa bước thì phía trước đã vang lên tiếng hét đầu tiên.

Âm thanh ấy làm cả hành lang rùng mình.

Hắn lập tức ép lưng vào một điểm tối sát mép tường, Tẫn Ảnh quét ngang trước ngực. Không gian phía trước không còn là một đoạn phòng nối dài đơn thuần. Ánh sáng tro bạc từ trần thấp hắt xuống, khiến hai bên vách mang màu trắng xám bệnh hoạn, chỗ chỗ nổi gân mảnh như mạch máu khô. Mỗi lần nhịp tim trong tường vang lên, lớp “da” ấy khẽ co giật, phát ra tiếng sột soạt rất nhẹ, như có thứ gì đang bò bên dưới.

Mùi tanh sắt theo hơi ẩm xộc lên đầu lưỡi.

Lâm Trầm không tiến ngay. Hắn nghe. Một, hai, ba nhịp. Hai bên tường vốn lệch nhau, nhưng càng vào sâu càng như bị buộc phải hòa làm một. Kẻ nào đứng giữa hành lang này, nếu tim đập rối, sẽ bị cả đoạn không gian nghe thấy.

Phía trước có người.

Không phải một. Ít nhất ba. Bước chân dồn dập, tiếng vải áo quét vào vách, hơi thở gấp. Rồi một giọng nam khàn khàn bật lên, mang theo cái kiểu tự tin của kẻ mạnh hơn người khác quá lâu.

“Chỉ là tầng thấp. Chạy qua.”

Ngay sau đó là một tiếng khác, trẻ hơn, còn hơi do dự.

“Vách này... có gì đó không đúng.”

“Không đúng thì chém mở.”

Một luồng linh lực bỗng bùng lên phía trước, sắc và nặng. Cảnh giới Khai Cung. Không chỉ một người. Lâm Trầm nheo mắt. Trong ánh sáng âm u, hắn nhìn thấy lưng ba thí luyện giả ở cách hơn mười trượng. Hai nam một nữ, khí tức đều ổn hơn hắn rõ rệt. Trên cổ tay kẻ đi đầu còn có vệt linh quang mỏng đang lưu chuyển, dấu hiệu linh cung đã mở và vận hành trơn tru.

Bọn họ cũng vừa vào tầng này từ một lối khác.

Kẻ đi đầu vung đao chém lên vách bên phải. Lưỡi đao vừa chạm vào bề mặt nhợt nhạt, cả hành lang lập tức co rúm. Không phải đá. Âm thanh bật ra mềm và ướt, nghe đến tê da đầu. Trên vách bị rạch mở một đường nông, từ trong đó không chảy máu mà rịn ra thứ ánh sáng tro bạc đặc quánh.

Lâm Trầm siết chặt chuôi thương.

Sai rồi.

Kẻ kia cũng nhận ra có gì đó lệch, nhưng đã muộn. Vách bên phải rung lên dữ dội. Cùng lúc, nhịp tim trong tường đập mạnh hơn. Người nữ ở giữa hít vào một hơi quá sâu, vô thức lùi lại. Chỉ một động tác nhỏ ấy, hành lang như ngửi thấy.

Hai bên tường bắt đầu khép lại.

Không nhanh đến mức mắt thường không theo kịp. Nhưng đủ nhanh để gieo hoảng. Và trong tháp, hoảng là thứ lan còn nhanh hơn độc.

“Lùi lại!”

Tiếng quát của nam tu đi đầu vừa dứt, vách bên trái đã ép vào vai hắn. Hắn gầm lên, linh lực dồn ra ngoài da, định dùng sức cứng cưỡng ép đẩy ngược. Đòn này nếu gặp đá thường, với tu vi Khai Cung, chưa chắc không phá nổi. Nhưng đây không phải đá thường.

Vách da sống rung theo nhịp tim hắn.

Một nhịp.

Hai nhịp.

Rồi ép mạnh hơn.

Kẻ thứ ba hoảng thật sự. Hắn quay đầu bỏ chạy, chân vừa đạp xuống đã trượt vì nền đá dưới chân bỗng rịn ẩm. Hắn hét lên. Chỉ một tiếng hét ấy thôi, hành lang như phát điên. Hai bên vách co bóp liên tiếp, từng đợt từng đợt, nhịp sau mạnh hơn nhịp trước.

Lâm Trầm nhìn thấy rõ xương vai của người nữ bị ép lệch đi trong tiếng răng rắc khô lạnh.

Nàng thét.

Tiếng thét dội qua hành lang. Vách hai bên đồng loạt phồng lên rồi siết xuống. Nam tu đi đầu còn chưa kịp quay lại cứu, thân thể người nữ đã bị ép nghiêng hẳn sang một bên. Máu phun ra từ miệng nàng, bắn lên lớp vách nhợt nhạt. Thứ máu đỏ tươi ấy vừa dính vào, bề mặt da sống liền run lên thỏa mãn như môi người chạm nước.

Nam tu còn lại gào to hơn, linh lực bộc phát. Hắn không chạy nữa, mà chém loạn về hai phía. Đao quang quật vào vách, chém ra từng đường sáng bạc lẫn tanh sắt. Mỗi một đao, hành lang lại siết mạnh hơn.

Lâm Trầm không nhúc nhích.

Hắn đã hiểu sơ bộ quy tắc.

Không phải ai bước vào cũng chết. Không phải cảnh giới thấp thì sống, cao thì chết. Thứ này nghe nhịp tim. Nghe hơi thở. Nghe sự rối loạn trong máu thịt. Càng sợ, càng phản kháng vô ích, nó càng khép.

Còn tiếng hét—

Tiếng hét không chỉ là biểu hiện của sợ hãi. Nó là tín hiệu. Là lời mời.

Phía trước, nam tu đi đầu cuối cùng cũng hoảng. Hắn giẫm lên xác người nữ để bật lên, định mượn lực lao ngược ra ngoài. Động tác rất chuẩn. Linh lực vận ở chân cũng rất đẹp. Nếu là chiến đấu với người, đòn này đủ để thoát một góc chết.

Nhưng hành lang không đánh nhau với hắn.

Hành lang nghe hắn.

Ngay khoảnh khắc hắn dồn lực, tim hắn đập lệch hẳn một nhịp. Lâm Trầm nghe được. Vách bên trái lập tức ép tới, cắt ngang đường bật. Nam tu kia đập nghiêng người vào tường, miệng phun máu. Hắn chưa chết ngay, nhưng ánh mắt đã vỡ.

“Cứu—”

Chữ cuối cùng không ra nổi.

Hai bên vách khép lại.

Tiếng xương nát bị nén trong khe hẹp thật ra không lớn. Chỉ ngắn. Gọn. Đủ để người nghe nhớ rất lâu.

Hành lang từ từ giãn ra lại như chưa từng có gì xảy ra. Trên nền đá chỉ còn một vệt máu bị kéo dài, mỏng như ai dùng tay quệt đi. Mấy mảnh xương vụn kẹt trong lớp vách nhợt nhạt rồi dần dần chìm xuống, như bị da sống nuốt mất.

Lâm Trầm đứng nguyên tại chỗ, cổ họng khô đắng.

Ba người Khai Cung. Chết sạch.

Không phải vì yếu. Vì hoảng.

Tiếng tim trong tường dần chậm lại, trở về nhịp cũ. Một bên trước, một bên sau. Lệch nhau rất nhỏ. Như hai lồng ngực khổng lồ vừa ăn xong.

Lâm Trầm hạ mắt nhìn lòng bàn tay mình.

Mồ hôi lạnh.

Hắn sợ. Sợ rất rõ. Không phải loại run rẩy mất đầu óc, mà là thứ lạnh bò dọc sống lưng, khiến từng thớ cơ đều căng như dây cung. Hắn không ngu đến mức tự nhủ mình không sợ. Vừa rồi nếu đứng gần hơn nửa trượng, xác nát dưới kia có thể đã thêm một phần của hắn.

Không cần giả.

Ý nghĩ ấy hiện lên rất nhanh.

Hắn cúi đầu, móng tay trái bấm vào chính lòng bàn tay phải. Vết thương cũ ở cẳng tay còn đau âm ỉ. Chưa đủ. Hắn bấm sâu hơn. Da rách. Một tia máu rịn ra. Cơn đau sắc như kim xuyên qua thần kinh, kéo ý thức hắn gom lại một chỗ.

Một nhịp.

Hít.

Hai nhịp.

Thở.

Hắn không cố ép tim mình thành bình thản. Chuyện đó quá giả, mà giả trong cái hành lang này chẳng khác nào tự cầm cổ mình đưa cho nó bóp. Hắn chỉ làm một việc: giữ nhịp.

Mỗi lần tim muốn dồn lên vì tưởng tượng cảnh vách khép vào xương sườn, hắn lại bấm móng tay sâu hơn. Đau kéo sợ xuống. Đau cho tâm trí một vật để bám. Đau thật luôn dễ nắm hơn sợ đang lớn.

Tẫn Ảnh được hắn đổi sang dạng thương ngắn, đầu thương thu lại để tránh vướng. Hành lang này hẹp, dài, không có chỗ cho động tác lớn. Thân pháp cũng vô dụng nếu chỉ dựa vào nhanh. Nhanh quá, tim loạn. Loạn là chết.

Lâm Trầm bước.

Bước đầu tiên, rất chậm.

Nền đá dưới chân lạnh ẩm. Lớp “da” bên phải khẽ rung khi hắn đi ngang, như có ai áp tai vào bên kia nghe hắn. Tiếng tim trong tường lập tức đổi nhịp một chút, không phải đập mạnh hơn, mà là chú ý hơn.

Tàn Đăng trong thức hải nóng lên một tia mỏng.

Không dẫn đường. Không chỉ chỗ an toàn. Chỉ khiến hắn cảm rõ hơn chỗ nào sai. Chỗ nào hành lang đang chờ.

Hắn đi tiếp.

Ba bước.

Năm bước.

Mỗi bước đều đặt đúng lúc nhịp tim hai bên vừa lệch ra xa nhất. Khi hai nhịp lệch nhau, bề mặt vách ổn định hơn. Khi chúng gần chạm nhau, lớp da sống hơi phồng lên như muốn khép. Rất nhỏ. Nhưng đủ để hắn bắt được.

Lâm Trầm đi như kẻ nghe nhạc mà người khác không nghe thấy.

Mười bước sau, mùi máu loãng hơn. Xác ba người kia đã bị hành lang ăn mất gần hết. Chỉ còn vết trượt đỏ sẫm trên nền. Hắn lách qua, mắt không nhìn lâu. Những thứ trong tháp, nhìn lâu quá thường hóa thành mồi câu.

Nửa đoạn đầu trôi qua chậm đến mức mỗi hơi thở đều có hình.

Rồi tới giữa hành lang, nơi ánh sáng tro bạc từ trần thấp bỗng tối hơn một tầng. Tiếng tim trong tường thay đổi.

Không còn chỉ là nghe nhịp. Trong không khí xuất hiện những tiếng thì thầm rất khẽ. Không rõ chữ. Chỉ như ai đó nói sát tai, bằng đúng giọng của người muốn trấn an mình.

“Không sao.”

“Chỉ cần bình tĩnh.”

“Ngươi qua được.”

Lâm Trầm không quay đầu. Nhưng sống lưng hắn lạnh đi.

Không phải có người khác. Là hành lang.

Nó không chỉ nghe sợ hãi. Nó còn dụ người ta dùng lời để đè sợ xuống. Tự trấn an. Tự lừa mình. Tự bảo mình ổn khi trong tim đã loạn.

Phía trước, trên lớp vách nhợt nhạt, bỗng nổi lên một đường gân mảnh. Rồi một đường nữa. Chúng tụ lại thành hình như nửa khuôn mặt người ép dưới da, môi mấp máy. Không có mắt. Chỉ có cái miệng đang nói bằng giọng rất nhỏ.

“Không sợ. Không sợ.”

Lâm Trầm dừng một nhịp.

Tim hắn chệch ngay.

Vách bên trái lập tức ép sát hơn nửa tấc.

Hắn cắm móng tay mạnh đến mức thịt lòng bàn tay bật máu. Cơn đau kéo ý thức hắn trở lại. Hắn không nhìn cái miệng dưới da nữa. Mắt chỉ nhìn nền đá trước chân và bóng tối cuối hành lang.

Đừng giả. Tháp ngửi ra.

Suy nghĩ ấy lạnh và rõ như lưỡi dao.

Tháp không cần hắn dũng cảm. Không cần hắn vô cảm. Nó chỉ không chấp nhận dối trá. Sợ thì là sợ. Chỉ cần đừng để sợ lái nhịp. Còn nếu vừa run vừa cố bịa ra bình tĩnh, hành lang này sẽ nghe thấy sự lệch giữa lời và tim.

Lâm Trầm hé môi, nói rất khẽ, như nói cho chính mình.

“Ta sợ.”

Tiếng thì thầm trong tường im bặt.

Hắn bước tiếp.

Lần này vách không ép ngay. Nhịp tim hai bên vẫn dồn, nhưng giữ khoảng cách. Tàn Đăng nóng lên hơn một chút, như đáp lại. Không phải khen thưởng. Chỉ là thứ cảm giác kỳ quái ấy: tháp đang nhìn hắn bằng ánh mắt khác.

Hành lang sau nửa đoạn giữa trở nên khó hơn.

Các tiếng thì thầm đổi giọng. Lúc là giọng nam tu áo xám ở tầng trước. Lúc là tiếng cười khinh miệt của đám người dưới chân tháp. Lúc lại là một giọng rất quen, dịu đến mức làm lồng ngực hắn thắt lại.

“Lần sau nhanh hơn một chút.”

Bước chân Lâm Trầm khựng.

Chỉ một khựng rất nhỏ. Nhưng ở nơi này, nhỏ cũng đủ nguy hiểm. Hai bên vách đồng loạt phồng lên. Tiếng tim trong tường đập mạnh như sát tai hắn. Móng tay hắn cắm sâu thêm, máu chảy dọc cổ tay. Hắn cắn răng, không để đầu óc chạy theo giọng nói kia.

Không phải A Nghiên.

Dù giống đến mấy, cũng không phải.

Thứ trong tháp giỏi nhất là lôi đúng chỗ đau, rồi chờ người ta tự mở bụng mình.

Hắn ép hơi thở xuống thấp, không sâu quá, không gấp quá. Khí tức Tụ Mạch vận chuyển rất nhẹ trong kinh mạch, chỉ đủ giữ cơ bắp không run. Dùng linh lực quá mạnh ở đây là tự tăng nhịp tim. Hắn chỉ dẫn một tia mỏng men theo cánh tay phải, giảm bớt cơn tê ở khớp đang đau.

Mỗi bước đều phải tính bằng cả thân lẫn tâm.

Bên trái, lớp da sống lại hiện một cái miệng, lần này kéo dài hơn, như cười.

“Ngươi qua được mà.”

Lâm Trầm đáp, giọng khàn nhưng ổn.

“Biết.”

Rồi hắn bồi thêm một câu, rất nhỏ.

“Nhưng không phải nhờ ngươi.”

Cái miệng dưới da co giật. Vách bên trái rung lên khó chịu. Không khép, nhưng sát ý rõ rệt hơn.

Hắn hiểu. Hành lang này không chỉ nghe sợ. Nó ăn chỗ lệch giữa trong và ngoài. Những lời trấn an rỗng, những câu tự dối, những niềm tin giả dựng lên trong lúc yếu nhất. Càng cần chúng, càng dễ chết.

Vậy cách qua tầng này không phải thành đá.

Mà là thành thật đến tàn nhẫn.

Lâm Trầm tiếp tục đi. Máu trong lòng bàn tay đã ướt chuôi thương, trơn nhẹ. Hắn đổi cách siết, dùng đốt ngón út kẹp chuôi để tránh tuột. Cẳng tay đau nhói từng cơn, nhưng cái đau ấy giờ lại thành neo tốt. Phía trước, ánh sáng tro bạc hơi sáng hơn. Cuối hành lang không còn xa.

Mười bước.

Tám bước.

Năm bước.

Hai bên vách bắt đầu co giật dồn dập lần cuối, như nhận ra con mồi sắp thoát. Tiếng tim trong tường từ lệch nhau dần dần hòa thành một nhịp lớn, nặng, ép thẳng vào màng tai. Nếu là lúc mới vào, chỉ riêng áp lực âm thanh ấy cũng đủ khiến người ta cuống.

Nhưng Lâm Trầm đã đi đến đây bằng từng nhịp đau.

Hắn không tăng tốc. Cũng không chậm thêm. Vẫn nhịp ấy.

Một bước.

Hai bước.

Ba bước cuối cùng, hành lang bỗng siết mạnh. Hai bên vách cùng lúc ép vào, để lại khe hẹp chỉ vừa một người nghiêng vai lách qua. Lâm Trầm xoay thân, thu bụng, đầu thương Tẫn Ảnh ép sát dọc cánh tay. Cơ bắp lưng căng cứng. Lớp da sống cọ qua vai hắn, lạnh mà nhớt, như bàn tay người chết vuốt ngang xương.

Một tiếng rắc rất nhỏ vang lên từ vai trái.

Không biết là xương hay chỉ là khớp bị ép.

Hắn không dừng.

Bước cuối cùng hạ xuống nền đá ngoài hành lang.

Ngay sau lưng, tiếng tim trong tường đồng loạt ngừng.

Im lặng ập tới, nặng như chăn ướt.

Lâm Trầm đứng khựng một nhịp, rồi mới chậm rãi quay đầu. Hành lang phía sau đã trở lại bộ dạng cũ: dài, hẹp, nhợt nhạt. Như chưa từng nuốt ba mạng người. Như chưa từng cố bóp nát hắn giữa đường.

Hắn cúi nhìn lòng bàn tay. Bốn vết móng tay cắm sâu, thịt rách, máu còn chảy. Hắn thở ra một hơi dài, nhưng không để hơi ấy thành run. Trên trán, mồ hôi lạnh chảy xuống đuôi mắt cay xót.

Qua rồi.

Ít nhất là tầng này.

Rồi hắn ngẩng lên.

Cuối khoảng không nối tiếp hành lang có một người đang đứng dựa tường.

Không biết xuất hiện từ lúc nào.

Áo vải xám cũ, ống tay xắn cao, trong tay cầm một cây chổi cỏ đã mòn đầu. Tư thế của người kia quá tùy tiện, như đang đứng chờ ai quét xong sân chứ không phải ở giữa một tầng tháp vừa ăn thịt ba tu sĩ Khai Cung. Mái tóc lộn xộn, mặt hơi gầy, khó đoán tuổi. Chỉ có đôi mắt là sáng lạ, sáng đến mức không hợp với vẻ ngoài lười nhác.

Ông ta nhìn Lâm Trầm rất lâu.

Ánh mắt ấy không sắc như đao, cũng không nặng như uy áp. Nhưng bị nhìn như vậy, Lâm Trầm có cảm giác cả lớp da bên ngoài mình đều bị lật lên xem qua một lượt.

Người kia nghiêng đầu, liếc xuống bàn tay đầy máu của hắn, rồi nhìn lại hành lang phía sau.

Khóe miệng ông ta nhếch lên một chút.

“Qua kiểu này,” ông nói, giọng lười biếng như vừa tiện miệng nhận xét, “cũng coi như còn biết sợ cho đúng chỗ.”

Lâm Trầm không hạ cảnh giác. Tẫn Ảnh vẫn nằm ngang trước thân, mũi thương thấp vừa đủ để đổi thế trong một nhịp. Hắn nhìn cây chổi trong tay đối phương, rồi nhìn đôi mắt ấy.

Người quét tháp?

Hay thứ gì khác?

Ông ta chống chổi xuống nền đá, tiếng cỏ khô chạm đá vang lên rất nhẹ. Rồi, như thể đã đứng đó chờ hắn từ trước thật, người kia cười nhạt.

“Này, tiểu tử.”

“Ngươi lên đây để tìm đáp án.”

Ông ngừng một nhịp, ánh mắt sáng hơn trong màu tro bạc.

“Hay để tìm người tha tội?”

Phím tắt: ← / j (chương trước), → / k / Space (chương sau)