Cửa đá vừa khép sau lưng, một lưỡi sắt mỏng đã sượt qua cổ Lâm Trầm. Hắn nghiêng đầu đúng nửa tấc, nghe tiếng kim loại cào lên vách kêu chát chúa, lạnh chạy dọc sống lưng. Phía trước, một giọng nam bật cười khô khốc: “Một mình mà dám vào tầng này, ngươi muốn chết sớm thật à?”
Lâm Trầm không đáp ngay.
Hắn đứng yên trong khe tối hẹp như ruột đá, để mắt quen với thứ ánh sáng tro bạc le lói từ các đường vân trên tường. Không gian trước mặt là một hành lang dài, hẹp đến mức hai người đi song song sẽ chạm vai. Hai bên vách không phẳng, mà nhô lõm như xương sườn của một con thú khổng lồ đã hóa đá. Cuối hành lang là một cánh cửa đá đen khép kín, trên mặt cửa có hai vòng khóa tròn đang xoay ngược chiều nhau.
Mùi tanh sắt lẫn với hơi đá lạnh.
Người vừa lên tiếng đứng chếch bên phải, tựa lưng vào tường, tay còn cầm một thanh đoản đao mỏng. Hắn trạc ngoài ba mươi, mặt gầy, mắt nhỏ nhưng sáng, kiểu sáng của kẻ luôn tính nhanh hơn nói. Áo xám trên người rách hai chỗ, cẳng chân trái còn vết cháy đen, hiển nhiên cũng vừa qua Bậc Đá U Hỏa không dễ chịu gì.
Lâm Trầm liếc thanh đao vừa sượt cổ mình, rồi nhìn sang cánh cửa cuối hành lang.
“Ngươi thử ta?” hắn hỏi.
“Thử xem tay chân ngươi có nhanh không.” Người kia nhếch miệng. “May là đủ dùng. Nếu không, ta khỏi cần phí lời.”
Lâm Trầm nhìn hắn thêm một nhịp. Không phải muốn giết ngay. Muốn cân xem mình có đáng hợp tác không.
Hắn đưa tay sờ nhẹ bên cổ. Da chỉ rách mỏng, đầu ngón tay dính một vệt máu ấm. Không sâu. Cũng đủ để nhớ mặt.
“Đạo hữu xưng hô thế nào?” người áo xám hỏi, giọng bớt cợt hơn.
“Không cần.” Lâm Trầm đáp. “Nếu chỉ đi chung một đoạn, biết tên nhau cũng không cứu được mạng.”
Người kia cười ha một tiếng.
“Được. Ta thích kiểu nói này.” Hắn hất cằm về phía cửa cuối hành lang. “Thấy chưa? Hai vòng khóa. Một cao một thấp. Muốn mở phải có hai nhịp bước chạm cùng lúc vào hai điểm khóa giữa hành lang. Nhưng phiền ở chỗ, nhịp mở của chúng lại lệch nhau.”
Lâm Trầm không vội tin. Hắn hạ thấp trọng tâm, dùng mũi thương gấp Tẫn Ảnh khẽ gõ xuống nền đá.
Keng.
Tiếng vọng dội đi rất xa, nhưng ở giữa hành lang có hai đoạn phản âm khác nhau. Một đoạn trầm, một đoạn cao. Đúng là có cơ quan.
Người áo xám thấy hắn không hỏi thêm, mắt hơi động.
“Ta thử ba lần rồi.” Hắn nói. “Một người chạy trước, một người chạy sau, cửa không mở. Cùng bước một nhịp, khóa trên mở trước, khóa dưới chậm nửa hơi. Sai liền khóa chết. Nếu bị kẹt giữa hành lang...”
Hắn giơ cằm chỉ lên tường.
Lâm Trầm nhìn theo. Trong các khe lõm nơi vách, từng hàng gai thép mảnh đang ẩn trong bóng tối, đầu gai đen sì như tẩm thứ gì đó không sạch sẽ.
“...thì bị ép thành sàng.” người áo xám kết lời, rất nhẹ.
Lâm Trầm đi tới đầu hành lang, không bước vào ngay. Hắn nhìn cánh cửa đá cuối đường. Hai vòng khóa xoay không đều. Một vòng nhanh ba nhịp lại khựng. Vòng còn lại chậm hơn, nhưng cứ mỗi lần khựng thì trên mặt nền giữa hành lang lại lóe lên một đường sáng mảnh.
Hai điểm khóa.
Hai người.
Nhưng không phải chỉ cần đủ hai người là xong.
Hắn nhắm mắt một hơi, nghe.
Tiếng đá rất nhỏ. Tiếng cơ quan ma sát. Tiếng không khí bị ép trong các rãnh hẹp. Và dưới tất cả, là hai nhịp lặp lệch nhau như hai người đang thở không cùng lồng ngực.
Người áo xám đứng cạnh, chờ hắn tự hiểu. Ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua Tẫn Ảnh trong tay hắn, rồi qua cánh vai, đầu gối, bàn chân. Kẻ này cũng đang quan sát, không kém gì hỏi.
“Ngươi nghe ra gì?” hắn hỏi.
“Nghe ra ngươi nói chưa hết.” Lâm Trầm mở mắt.
Khóe miệng người áo xám cứng lại rất khẽ.
“Ý gì?”
“Ngươi đã vào hành lang rồi.” Lâm Trầm nói. “Không phải ba lần thử ở ngoài. Ngươi đã vào ít nhất một lần, nên mới biết gai thép ép từ góc nào, nhanh bao nhiêu.”
Người kia im lặng.
Lâm Trầm hạ mắt xuống cẳng chân trái hắn. “Vết rách ở ống quần không phải do U Hỏa. Là bị vật dài, mảnh, chém xiên từ dưới lên. Còn bàn chân phải của ngươi đặt hơi nhẹ, chứng tỏ mắt cá đang đau. Trong hành lang này, cơ quan đánh vào chân trước.”
Một thoáng rất ngắn, ánh mắt người áo xám lạnh đi.
Rồi hắn cười.
“Được. Ta vào rồi.” Hắn thừa nhận. “Và ta sống được để đứng đây, thế là đủ. Chuyện còn lại, biết nhiều chỉ thêm sợ.”
“Ta không sợ biết nhiều.” Lâm Trầm nói.
“Nhưng ta sợ ngươi biết rồi không dám vào.”
Lâm Trầm nhìn thẳng hắn. “Nếu vậy ngươi nên tìm người khác.”
Câu ấy chặn ngang mọi vòng vo.
Người áo xám thở ra một hơi, giọng thôi giễu cợt. “Được. Nói thẳng. Có hai điểm khóa giữa đường. Người đứng trước phải chạm điểm trên trước một nhịp, người sau chạm điểm dưới chậm hơn nửa hơi. Nhưng sau khi khóa mở, tường hai bên sẽ ép lại. Kẻ trước nếu chạy nhanh hơn đủ, cửa cuối sẽ hé. Kẻ sau chậm thì chết.”
“Còn nếu kẻ trước cố ý tăng nửa nhịp?” Lâm Trầm hỏi.
Người kia nhún vai. “Thì kẻ sau chết chắc hơn.”
Lâm Trầm khẽ gật đầu. Cuối cùng cũng lòi ra.
Không phải hợp tác. Là chọn xem ai làm mồi đẹp hơn.
Hắn quay sang nhìn hành lang lần nữa. Vách hai bên không chỉ có gai thép. Các đường vân trên đá tạo thành từng đoạn thắt eo, như cổ họng đang chờ khép lại. Nếu hai người vào rồi lệch nhịp, người phía sau gần như không có chỗ đổi hướng. Nhưng nếu biết lúc nào tường bắt đầu ép...
Có thể dùng chính tường.
Tàn Đăng trong thức hải rung lên rất khẽ. Không nóng như lúc chạm ký hiệu đèn nứt, chỉ là một tia ran nhẹ sau gáy, như nhắc hắn có chỗ nào đó lệch hơn vẻ ngoài.
Hắn nhìn chân người áo xám.
Bàn chân phải của kẻ này đang đau. Nhịp chân thật không thể đều như miệng hắn nói.
“Ngươi muốn ai đi trước?” Lâm Trầm hỏi.
Người áo xám đáp rất nhanh: “Ngươi.”
Quá nhanh.
“Vì ngươi sợ ta chặn cửa?” Lâm Trầm cười nhạt.
“Vì ngươi nhẹ chân hơn.” người kia nói. “Ta nhìn ra được. Đi trước dễ bắt đúng điểm khóa trên.”
“Cũng dễ chết trước.”
“Trong tháp, chuyện gì chẳng dễ chết.”
Lâm Trầm kéo dài im lặng thêm một lúc. Đủ lâu để người kia bắt đầu sốt ruột. Đủ lâu để hành lang kịp lộ thêm một vòng nhịp.
Rồi hắn nói: “Được. Ta đi trước.”
Người áo xám nheo mắt, như không ngờ hắn nhận lời dễ vậy.
“Nhưng ta muốn nghe nhịp chân thật của ngươi.”
“Gì?”
“Đi ba bước tại chỗ.”
Người kia cười khẩy. “Ngươi còn chọn thời điểm để nghi ngờ?”
“Có đi không?”
Hai người nhìn nhau.
Cuối cùng, người áo xám bước ba bước ngắn trên nền đá. Một, hai, ba. Nhìn ngoài rất đều. Nhưng tai Lâm Trầm đã bắt được chỗ hẫng ở bước thứ hai. Rất nhỏ. Đủ để người thường bỏ qua. Không đủ để qua tầng này.
“Chân phải đau.” Lâm Trầm nói.
Mặt người kia tối đi.
“Vết thương cũ thôi.”
“Không. Mới bị kẹp trong hành lang.” Lâm Trầm nhìn hắn. “Ngươi nói nhịp mình còn ổn, là nói dối.”
“Ngươi muốn đổi người?” giọng người áo xám lạnh hẳn.
“Không.” Lâm Trầm xoay Tẫn Ảnh trong tay, tiếng khớp gấp bật ra khô gọn. “Ta chỉ muốn biết lúc ngươi bỏ ta lại, ngươi sẽ bỏ ở nhịp nào.”
Không khí giữa hai người chùng xuống như dây kéo căng.
Rồi người áo xám bật cười, lần này không còn giả thân thiện nữa.
“Được. Ta thích người biết điều.” Hắn siết chặt chuôi đao. “Vậy nói luôn. Nếu có một người phải làm mồi, ta không định là mình.”
“Ta đoán ra rồi.”
“Thế ngươi vẫn đi?”
“Ừ.”
Người kia nhìn hắn như nhìn kẻ điên.
Lâm Trầm không giải thích. Hắn bước tới đầu hành lang, đặt bàn chân lên mép vùng sáng đầu tiên. Đá lạnh như băng. Từ lòng bàn chân truyền lên một rung động đều đều, giống nhịp mạch của cơ quan. Sau lưng, người áo xám cũng hạ thấp thân, chuẩn bị lao.
“Ta đếm.” người kia nói. “Ba nhịp.”
“Không cần.” Lâm Trầm đáp. “Nghe theo ta.”
“Ngươi?”
“Ngươi muốn sống thì nghe.”
Người áo xám nheo mắt. Có lẽ hắn đang cân xem nên cãi hay tạm nhịn. Cuối cùng hắn khịt mũi: “Được. Nhưng đừng sai.”
Lâm Trầm không nói thêm.
Hắn nghe.
Một nhịp khóa trên. Một nhịp khóa dưới. Khe tường trái hơi rung trước tường phải. Nền đá đoạn giữa nhẹ hơn nửa phần so với hai đầu, nghĩa là sẽ lún xuống trước khi vách ép. Cơ quan này không chỉ đòi hai người. Nó đòi hai người chịu cùng một áp lực trong một khoảng thời gian rất ngắn.
Hai hơi thở. Một lối chết.
“Đi.”
Câu vừa dứt, hắn lao vào.
Bước đầu tiên cực ngắn. Bước thứ hai kéo dài. Tẫn Ảnh khẽ chạm tường phải, đo khoảng hẹp. Sau lưng, tiếng chân người áo xám đuổi theo sát. Gần quá. Cố ý gần để tiện đẩy.
Đến điểm khóa đầu tiên, mặt nền lóe sáng.
Lâm Trầm đạp xuống.
Cạch.
Khóa trên mở.
Gần như đồng thời, hắn nghe phía sau tiếng chân người áo xám không chạm đúng nhịp dưới, mà cố tình sớm hơn nửa hơi. Không phải vì đau chân. Là vì muốn ép cơ quan khởi động lệch, dồn toàn bộ lực ép lên người trước.
Tới rồi.
Hai bên tường rít lên.
Đá ép vào nhau nhanh như hàm thú cắn kín. Gai thép bật ra từ khe đá dưới thấp, chém thẳng vào bắp chân. Người áo xám gầm khẽ, không phải vì bất ngờ, mà vì hắn tưởng Lâm Trầm sẽ bị tường trái dồn chết trước mặt mình.
Nhưng ngay khoảnh khắc vách khép, Lâm Trầm không lao thẳng.
Hắn xoay hông, chân trái làm trụ, cả người nghiêng sát vào phần lõm trên tường phải. Tẫn Ảnh bật mở thành đoản côn ngắn, chèn ngang giữa hai mảng đá vừa khép. Một lực nặng khủng khiếp đập xuống cánh tay hắn, xương cổ tay kêu răng rắc, đầu lưỡi lập tức dâng vị tanh sắt.
Hắn mượn chính lực ép ấy, quét ngược khuỷu tay ra sau.
Bốp.
Cú đánh không mạnh, nhưng đúng vào chỗ người áo xám đang dồn lực lao tới. Kẻ kia bị lệch trọng tâm, một chân bước hụt vào vùng nền đang lún. Cả người hắn đâm sầm vào tường trái vừa khép nửa chừng.
“Ngươi—”
Hắn chưa kịp chửi hết, Lâm Trầm đã xoay thân lần nữa, vai trái thúc mạnh vào vách phải. Thay vì chống lại lực ép, hắn dẫn nó lệch góc. Hai mảng tường đang khép song song bị đổi thành khép xiên, tạo ra một khe hẹp chớp mắt ở giữa.
Khe sống.
Lâm Trầm lách qua.
Người áo xám cũng phản ứng rất nhanh. Hắn nghiến răng lao theo khe ấy, tay trái vươn ra định túm áo Lâm Trầm kéo lại. Nhưng đúng lúc đó, nền dưới chân hắn trượt xuống thêm nửa tấc, làm nhịp chân đau lộ rõ. Bàn tay vừa chạm tới mép áo, Lâm Trầm đã hất vai thoát ra, đồng thời giật Tẫn Ảnh khỏi tường.
Hai mảng đá lập tức khép rầm.
Rắc.
Tiếng xương gãy vang lên khô tới mức da đầu tê dại.
Người áo xám rú lên một tiếng ngắn, sắc. Cánh tay trái của hắn bị kẹt từ bàn tay tới nửa cổ tay trong khe đá. Máu phụt ra theo đường vân, đỏ sẫm trên nền tro bạc. Nhưng hắn vẫn chưa chết. Cửa cuối hành lang, nhờ hai điểm khóa đã được chạm đúng trình tự, cuối cùng hé mở.
Lâm Trầm nhảy qua ngưỡng cửa, lăn nửa vòng mới đứng dậy.
Sau lưng, người áo xám đang điên cuồng giật tay ra. Mỗi lần giật, xương lại cọ vào đá phát tiếng ghê rợn. Hắn ngẩng đầu lên nhìn Lâm Trầm, mắt đỏ ngầu, không còn chút giả dối nào.
“Cứu ta!” hắn rít qua kẽ răng. “Kéo một chút thôi! Kéo—”
Lâm Trầm đứng trước cửa, thở gấp nhưng đều. Cánh tay phải tê buốt vì vừa chịu lực ép. Vai trái như bị búa nện. Song mắt hắn vẫn tỉnh.
Hắn nhìn bàn tay kẹt trong đá. Nhìn thanh đoản đao rơi nghiêng bên chân người kia. Nhìn khoảng cách giữa mình và hành lang đang bắt đầu co lại lần nữa. Nếu quay lại kéo, chưa chắc cứu được. Rất có thể cả hai cùng bị nghiền.
Người áo xám cũng biết điều đó. Nhưng cầu cứu vẫn là cầu cứu. Trong tháp, tới lúc xương gãy rồi, ai chẳng muốn thử thêm một lần.
“Ngươi không chết đâu,” Lâm Trầm nói, giọng rất phẳng. “Chặt tay đi.”
Mặt người kia méo hẳn.
“Ngươi— ngươi nói dễ lắm!”
“Lúc ngươi định bán ta, chắc cũng nghĩ dễ.”
Hành lang lại rít lên. Đợt ép thứ hai sắp tới.
Người áo xám nhìn sang thanh đoản đao dưới chân, rồi nhìn bàn tay mình. Trong mắt hắn chớp qua kinh sợ rất thật. Không phải sợ chết. Là sợ tự tay chặt phần của mình.
Lâm Trầm không động.
Hắn đã thấy đủ. Kẻ này không phải loại vô tình đến cùng. Nếu thật vô tình, đã không cần lời cầu cứu. Hắn chỉ là loại quen lấy mạng người khác làm lót đường, cho tới khi chính mình thành kẻ bị giữ lại.
“Muốn bán mạng ta thì nhớ trả giá trước.” Lâm Trầm nói.
Từng chữ rơi xuống lạnh như thép.
Nói xong, hắn lùi một bước khỏi ngưỡng cửa.
Người áo xám trợn mắt nhìn hắn, vừa hận vừa sợ. Cuối cùng, hắn gào lên một tiếng, cúi người chộp lấy đoản đao bằng tay phải. Lưỡi đao nâng lên, run bần bật trên cổ tay trái đang mắc kẹt.
Lâm Trầm không nhìn thêm.
Hắn quay người bước qua cánh cửa vừa hé. Sau lưng, chỉ còn tiếng thở dốc đứt quãng, tiếng đao rơi xuống đá, rồi một tiếng gầm đau đớn bị nén đến méo cả âm.
Cửa đá từ từ khép lại.
Khoảnh khắc đường sáng cuối cùng sắp tắt, Lâm Trầm thấy người áo xám vẫn còn sống. Mặt trắng bệch, mồ hôi như tắm, đoản đao đã cắm xuống nền. Còn tay trái... không nhìn rõ nữa.
Cửa đóng kín.
Im lặng ập xuống đột ngột đến mức tai ù đi.
Lâm Trầm đứng nguyên tại chỗ vài nhịp, để hô hấp lắng lại. Cẳng tay phải đau nhói từng cơn. Hắn xoay nhẹ cổ tay, nghe khớp xương rên lên khô cứng. Chưa gãy, nhưng đã tổn thương. Nếu tầng sau lại ép lực kiểu này, hắn sẽ thiệt.
Trước mặt là không gian mới.
Không còn hành lang hẹp. Đây là một đoạn phòng nối dài, trần thấp, ánh sáng tối hơn hẳn tầng trước. Hai bên vách không phải đá đen nhẵn, mà có màu nhợt nhạt kỳ quái, như dưới lớp đá có thứ gì mềm hơn đang bị kéo căng. Không khí ẩm lạnh. Đầu lưỡi đắng lên rất nhẹ.
Lâm Trầm bước thêm một bước.
Tẫn Ảnh trong tay hắn khẽ rung, không phải vì linh lực, mà vì lòng bàn tay hắn còn run sau va chạm vừa rồi. Hắn siết chặt chuôi thương, ép run xuống.
Sống một mình chưa chắc dễ nhất.
Ý nghĩ ấy lướt qua rồi cắm lại rất sâu.
Nếu tầng hai chỉ cho một người qua, hắn đã không phải đặt lưng cho một kẻ lạ. Không phải nghe dối trá trong cùng một hơi thở. Không phải chia nhịp sống chết với người chỉ chờ bán mình. Tháp không ép hắn tin người. Tháp chỉ ép hắn hiểu rằng có những cửa, một người không mở nổi.
Vấn đề không phải có đi cùng ai hay không.
Mà là đi cùng ai, và phải đề phòng tới mức nào.
Hắn ngẩng đầu.
Rồi dừng lại.
Từ trong vách bên trái, rất khẽ, vang lên một tiếng thình.
Như nhịp tim.
Lâm Trầm xoay người nhìn sang. Vách đá nhợt nhạt im lìm, không kẽ nứt, không lỗ hổng. Hắn nín thở nghe.
Thình.
Lần này rõ hơn.
Không phải vọng từ xa. Là từ bên trong tường. Sâu trong lớp đá, có thứ gì đó đang đập đều, chậm, nặng, giống hệt một trái tim khổng lồ bị chôn kín.
Da sau gáy hắn ran lên.
Rồi từ vách đối diện, một nhịp khác đáp lại.
Thình.
Hai bên tường. Hai nhịp. Không cùng lúc. Lệch nhau một khoảng rất nhỏ, như hai lồng ngực đang học cách thở chung.
Lâm Trầm đứng giữa đoạn phòng tối, mùi tro ẩm dần nặng hơn trong không khí. Tàn Đăng trong thức hải nóng lên một tia mỏng, không cảnh báo, cũng không dẫn đường. Chỉ là thứ cảm giác quen thuộc ấy lại tới — như tháp vừa cúi xuống gần hơn, nhìn hắn thêm một lần.
Phía trước, bóng tối của tầng tiếp theo mở miệng chờ sẵn.
Tiếng tim trong tường lại vang lên.
Lần này, không chỉ một nhịp. Mà là cả hành lang cùng đập.