Lửa tro bạc phun lên từ kẽ đá, xuyên thẳng qua bắp chân một người chạy trước. Hắn còn chưa kịp kêu trọn tiếng, nửa thân dưới đã bị đốt rỗng thành một lỗ đen cháy đỏ, rồi ngã sấp xuống dãy bậc như một bao cát rách. Lâm Trầm không lùi, chỉ nhìn ngọn lửa vừa tắt đi, mắt tối lại một nhịp.
Mùi tanh sắt bị sức nóng nướng khét, đắng lên tận đầu lưỡi.
Cửa sau lưng đã khép. Phía trước chỉ có cầu thang đá đen kéo chếch lên trong bóng mờ tro bạc, cao không thấy điểm cuối. Mỗi bậc rộng chừng nửa trượng, mép bậc có những khe sáng mảnh như vết nứt trong xương, lúc tắt lúc lóe, nhịp không đều nếu nhìn bằng mắt thường. Người vừa chết không phải kẻ duy nhất vào trước hắn. Trên các bậc cao hơn còn có vài bóng người đang do dự, có kẻ quỳ thụp xuống ôm chân, có kẻ nghiến răng định lao tiếp.
Lâm Trầm đứng yên ở bậc đầu tiên, bàn chân cảm nhận rõ cái lạnh thấm ngược từ đá lên cổ chân. Nhưng dưới lớp lạnh ấy là nhiệt. Thứ nhiệt giấu sâu, như tro chưa tắt hẳn trong bếp lò.
Ngươi vẫn tới.
Giọng nói kia không vang lại. Chỉ còn dư âm bám ở sau gáy, khiến da hắn ran nhẹ. Tàn Đăng trong thức hải cũng đã lặng xuống, chỉ còn một chấm sáng nhỏ như hạt than bị phủ tro. Hắn không phí sức nghĩ xem giọng đó là ai. Tầng đầu tiên đã bắt đầu lấy mạng người. Trong tháp, kẻ lo chuyện chưa tới trước tiên thường chết rất nhanh.
Phía trên có tiếng quát.
“Đừng đứng lì ra! Chạy một hơi qua đi!”
Một nam tu áo xám ở bậc thứ sáu gồng linh lực vào chân, người bật vọt lên như mũi tên. Hắn vượt liền hai bậc, khí lưu còn chưa kịp tán thì khe sáng dưới bậc thứ chín bỗng lóe gắt. Ba tia lửa tro bạc phụt chéo lên, một tia cắt qua đùi, hai tia còn lại xuyên hông và sườn. Nam tu áo xám bật ra một tiếng rú ngắn, đập người xuống mép bậc, máu vừa tràn ra đã bị đốt bốc khói.
Những kẻ phía sau câm bặt.
Lâm Trầm ngồi thấp xuống, đầu ngón tay chạm nhẹ vào mặt đá. Trơn nhẵn. Không có trận văn lộ trên bề mặt. Chỉ có những khe sáng mảnh chạy dọc mép bậc, lúc sáng lúc mờ như đang thở.
Một kẻ đứng xéo phía trên hắn, vóc người thấp, mặt nhọn, quay đầu nhìn xuống. Thấy Lâm Trầm bất động, hắn cười khẩy.
“Ngươi định nhìn tới khi tháp tự nhấc ngươi lên à?”
Lâm Trầm không đáp.
Kẻ kia tưởng hắn sợ, giọng càng thêm mỉa mai.
“Tụ Mạch mà cũng dám vào trước. Dưới chân tháp gan lớn, vào đây lại hóa cọc gỗ.”
Lâm Trầm vẫn không nhìn hắn. Ánh mắt hắn dán vào khe sáng dưới bậc thứ hai và thứ ba. Vừa rồi người đầu tiên chết ở bậc thứ ba. Người áo xám chết ở bậc thứ chín. Không phải cứ chạm bậc là lửa phun. Nếu thế, tất cả đã chết sạch ngay từ bước đầu.
Vậy thứ gì kích phát?
Hắn nhặt một hạt đá nhỏ nằm ở mép bậc, búng lên phía trước.
Viên sỏi rơi xuống bậc thứ hai, lăn hai vòng rồi dừng. Không có gì xảy ra.
Hắn lại nhặt viên khác, búng chếch sang bậc thứ ba. Viên sỏi vừa chạm mặt đá, khe sáng dưới mép bậc chỉ lóe rất nhẹ rồi tắt. Vẫn không có lửa.
Không phải trọng lượng.
Không phải chạm vào là chết.
Phía trên, kẻ mặt nhọn hừ lạnh một tiếng.
“Chơi sỏi à? Trẻ con quá.”
Nói xong, hắn hít sâu, gót chân dồn lực. Lần này hắn không dám lao bừa mà bước nhanh từng bậc, thân người căng cứng. Hắn qua được một bậc, hai bậc, tới bậc thứ năm thì khe sáng dưới chân bỗng bùng lên. Một cột lửa tro bạc xé thẳng từ dưới lên giữa hai chân. Tiếng nổ rất nhỏ, nhưng tiếng thịt xương bị nung nứt lại rõ đến ghê người. Kẻ mặt nhọn trợn mắt, mặt vặn thành một khối đau đớn không thành tiếng, rồi ngã quỵ.
Lâm Trầm nhìn hắn chết, trong lòng không gợn nhiều. Chỉ có một ý nghĩ trồi lên rất rõ.
Sai nhịp rồi.
Hắn đứng dậy, hít vào chậm. Không bước ngay. Mắt hắn lướt theo ánh sáng tro bạc dưới các mép bậc. Ban đầu nhìn tưởng hỗn loạn, nhưng nhìn lâu hơn một chút, sẽ thấy chúng có chu kỳ. Không dài. Cũng không đều theo kiểu máy móc. Giống mạch đập của một cơ thể lớn hơn nhiều, đang cố tình giấu nhịp của mình.
Lâm Trầm nâng Tẫn Ảnh lên, đầu thương gõ nhẹ vào mặt bậc đầu tiên.
Keng.
Tiếng kim loại chạm đá vang ra, khô và ngắn. Nhưng ở cuối âm, khe sáng dưới bậc thứ tư lóe lên sớm hơn nửa nhịp.
Hắn gõ lần nữa.
Keng.
Lần này bậc thứ bảy sáng.
Không phải tiếng gõ kích phát lửa. Mà nhịp rung trả lại cho hắn một thứ khác. Một độ trễ.
Lâm Trầm khép hờ mắt, lắng nghe. Tiếng vọng trong không gian bậc đá rất lạ. Nó không dội từ tường, mà như dội từ bên trong từng bậc. Mỗi lần khe sáng đổi nhịp, âm rung trong đá cũng đổi theo một sợi rất nhỏ. Người bình thường sẽ không để ý. Hắn làm nghề dò đường trong vùng sương độc ba năm, quen nghe gió lùa qua khe đá, quen phân biệt mặt đất rỗng hay đặc bằng tiếng chân. Thứ này, vừa khéo, lại nằm trong chỗ hắn giỏi nhất.
Một người khác ở phía cao hơn quát xuống.
“Có ai nhìn ra chưa?”
Không ai trả lời.
Lâm Trầm đặt mũi chân lên bậc thứ hai, nhưng chưa dồn trọng tâm. Hắn thở ra chậm, để khí lực trong đan điền lắng xuống, vai hạ thấp, đầu gối hơi cong. Khe sáng dưới bậc thứ hai đang mờ, bậc thứ ba sáng hơn, bậc thứ tư vừa chớm lên.
Hô hấp. Trọng tâm. Nhịp sáng.
Ba thứ này không khớp, lửa sẽ phun.
Hắn nhấc chân về.
Không vội.
Một cơn gió khô lùa qua dãy bậc, thổi mùi khét của máu mới chết tạt ngang mặt. Lâm Trầm chớp mắt, bỗng nhớ tới câu A Nghiên từng nói khi dạy hắn đi qua một khe núi có đá lở.
“Đừng tranh nhanh với thứ ngươi chưa hiểu. Nhanh sai còn chết sớm hơn chậm đúng.”
Hắn siết cán thương. Đầu ngón tay hơi trắng.
“Lần sau nhanh hơn một chút.”
Câu ấy lại nổi lên, như gai kéo qua lòng ngực. Lâm Trầm ép nó xuống. Tầng này không phải năm xưa. Ở đây, nhanh không phải đáp án đầu tiên.
Hắn gõ thương ba lần liên tiếp. Ngắn, dài, ngắn.
Keng. Keeng. Keng.
Ánh sáng dưới các mép bậc đổi theo, và cuối cùng, hắn bắt được một đoạn nhịp lặp. Cứ sau ba nhịp hô hấp ngắn sẽ có một khoảng trống rất hẹp, nơi hai bậc kế nhau cùng chìm xuống mức sáng an toàn. Nhưng nếu dồn lực quá mạnh, trọng tâm rơi lệch, khoảng trống ấy sẽ biến mất.
Lâm Trầm bước.
Bậc thứ hai.
Gót chạm trước, mũi chân hạ sau, thân người không nghiêng. Hô hấp giữ ở nửa nhịp giữa vào và ra.
Không có lửa.
Hắn bước tiếp lên bậc thứ ba, lần này chậm hơn vẻ ngoài một chút, gần như đang “thả” người sang trước chứ không đạp mạnh. Khe sáng dưới mép bậc lóe lên, nhưng chỉ như mắt thú mở rồi khép lại.
An toàn.
Phía trên có tiếng hút khí lạnh. Có người nhận ra hắn đã qua được.
Lâm Trầm không ngẩng đầu. Hắn tiếp tục gõ thương nhè nhẹ xuống cán bậc, như một kẻ mù dò đường. Mỗi tiếng gõ là một mốc. Mỗi nhịp thở là một dây buộc giữ mình khỏi lao lên quá nhanh.
Tới bậc thứ sáu, hắn dừng lại một hơi.
Từ đây trở lên, những xác chết đầu tiên nằm rải rác hơn. Một bàn tay cháy đen bám ở mép bậc thứ tám. Một mảng áo đẫm máu dính trên bậc thứ mười một. Có người đã thử nhảy xa, có người đã thử chạy dồn. Không ai được tha.
Tháp ghét kẻ lao thẳng.
Ý nghĩ ấy tới rất tự nhiên. Không phải câu chữ ai nói cho hắn nghe, mà là cảm giác của cả dãy bậc này. Nó không cấm người đi tiếp. Nó chỉ trừng phạt kẻ cho rằng có thể đè quy tắc bằng sức.
Phía sau bỗng có bước chân.
Một nam tu thân cao, lưng đeo đao, vừa vào tầng không lâu đã đuổi tới gần. Hắn nhìn Lâm Trầm đi chậm mà không chết, hai mắt sáng lên, cười nhạo.
“Thì ra chỉ là đi chậm. Làm ta còn tưởng có huyền cơ gì.”
Lâm Trầm nghiêng đầu, liếc qua.
“Ngươi có thể thử.”
Nam tu đeo đao cười khẩy, chân đã đặt lên bậc thứ ba.
“Loại tầng đầu này mà cũng dọa được các ngươi. Tháp chọn người, không chọn rùa.”
Lâm Trầm nghe câu ấy, môi nhếch rất nhẹ.
“Ừ.”
Chỉ một tiếng.
Nam tu đeo đao tưởng hắn chịu lép, khí thế càng mạnh. Hắn bước nhanh lên bậc thứ tư, thứ năm, rồi thứ sáu. Quả nhiên không sao. Hắn ngoái đầu cười lớn với đám người phía dưới.
“Thấy chưa? Chỉ cần đừng nhát gan là được!”
Rồi hắn lao liền qua ba bậc.
Khoảnh khắc trọng tâm hắn đổi quá gấp ở bậc thứ chín, Lâm Trầm đã biết xong rồi.
Các khe sáng dưới bậc thứ chín, mười và mười một đồng thời bừng lên như ba vết thương bị xé toạc. Lửa tro bạc không phun thẳng một cột như trước, mà đan chéo thành lưới. Nam tu đeo đao còn đang giữ nụ cười, nửa thân đã bị cắt nát. Máu, thịt, mảnh xương bị nung bật tung trong không trung rồi rơi lộp bộp lên mặt đá. Cán đao xoay một vòng, cắm phập xuống khe bậc.
Nụ cười của hắn còn chưa kịp biến mất.
Không gian yên hẳn.
Những người định bắt chước Lâm Trầm đi chậm giờ cũng không dám bước bừa nữa. Đi chậm chưa chắc sống. Đi sai nhịp, chậm hay nhanh đều chết.
Lâm Trầm thu mắt về, tiếp tục đi.
Hắn không thương cảm kẻ kia. Nhưng cái chết ấy giúp hắn xác nhận điều cuối cùng. Không phải chỉ cần chậm. Phải chậm đúng nhịp. Bậc đá không đo dũng khí. Nó đo khả năng nghe luật của nơi này.
Tới khoảng giữa dãy bậc, sức ép bắt đầu tăng. Không phải từ linh lực, mà từ tâm. Càng lên cao, khe sáng dưới chân càng đổi nhịp nhanh hơn, như cố ý quấy nhiễu người ta vừa mới bắt được quy luật. Một vài lần Lâm Trầm suýt đặt chân sai. Mỗi lần như vậy, Tàn Đăng trong thức hải lại rung rất khẽ, không chỉ đường, chỉ khiến hắn cảm thấy một bậc nào đó “lệch” hơn những bậc khác.
Cảm giác ấy mong manh như tơ.
Nhưng đủ.
Hắn không hỏi vì sao. Chỉ dùng.
Mồ hôi thấm lạnh sau lưng áo. Hô hấp hắn vẫn đều, nhưng bắp chân đã bắt đầu căng vì phải giữ trọng tâm quá chuẩn trong thời gian dài. Đây là kiểu tiêu hao khó chịu nhất. Không bùng nổ. Không dữ dội. Chỉ từng chút một mài thần kinh người ta mỏng đi.
Ở bậc thứ mười ba, hắn cố ý búng một viên sỏi lên bậc thứ mười lăm.
Lửa không phun.
Viên sỏi lăn qua mép bậc thứ mười sáu, khe sáng nơi đó bỗng sáng gắt.
Bẫy lệch.
Có bậc nhìn an toàn nhưng chỉ chờ người dồn trọng tâm liên tục qua nhiều nấc. Tháp không chỉ thử mắt. Nó thử cả lòng tham muốn “đã hiểu rồi” của người đi qua.
Lâm Trầm cười rất nhạt.
“Khó ưa.”
Không biết là nói với tháp hay với chính mình.
Hắn đổi cách đi. Không còn giữ một nhịp cố định, mà để nhịp thở bám theo ánh sáng. Hít ngắn ở bậc tối, thở dài ở bậc mờ, giữ khí ở khoảng lóe. Cán thương gõ xuống mép đá, khi thì một tiếng, khi hai tiếng, như người khảy nhịp cho một bản nhạc chỉ mình hắn nghe thấy.
Một lần, đầu thương vừa chạm mặt bậc, âm rung trả về sắc hơn thường lệ. Lâm Trầm lập tức lùi nửa bước. Ngay chỗ hắn định đặt chân, một sợi lửa mảnh xuyên lên rồi tắt mất. Chỉ chậm nửa nhịp, bàn chân hắn đã thủng.
Độ sai.
Tàn Đăng lại rung.
Lâm Trầm nheo mắt. Cảm giác này rất giống lúc đứng trước cửa tháp. Không phải dự báo. Không phải thần thông. Chỉ là sự khó chịu rất nhỏ khi một chỗ nào đó trong quy tắc bị vặn lệch. Nhờ vậy, hắn luôn kịp dừng trước khi trượt hẳn vào sai lầm.
Phía dưới, cuối cùng cũng có người bắt đầu bắt chước hắn gõ nhịp. Nhưng họ chỉ bắt chước động tác, không nghe được thứ hắn đang nghe. Một nữ tu bước được bốn bậc thì vì quá tập trung vào ánh sáng mà quên hô hấp, chân vừa dồn lực đã bị lửa phụt thủng bả vai. Nàng ngã lăn xuống, đập mạnh vào mép đá, sống chết không rõ.
Lâm Trầm không quay đầu.
Giữa đường, cứu người là chuyện dễ làm hỏng nhịp nhất. Hắn không phải anh hùng. Hắn cũng không quên mình vào đây để làm gì.
Bậc thứ mười tám.
Mười chín.
Hai mươi.
Dãy bậc dần thưa xác hơn. Có lẽ người tới được đây đã ít đi nhiều. Phía trên cùng bắt đầu hiện ra một bức vách đá đen phẳng lì, án ngang như cửa ải cuối của tầng này. Khe sáng trên các bậc cuối hẹp hơn, mảnh hơn, nhưng nhịp lại ổn định lạ thường, như sau khi giày vò đủ rồi, tháp bỗng cho người ta một đoạn thở.
Lâm Trầm không vì thế mà thả lỏng.
Kẻ đào hố sâu nhất thường biết lúc nào nên rải cỏ lên miệng hố.
Hắn dừng ở bậc áp chót, nhắm mắt đúng một hơi. Tai nghe tiếng vọng trong đá. Mũi ngửi mùi nhiệt nóng trong xương. Da bàn chân cảm nhận sự rung rất nhỏ của khe sáng dưới mép bậc cuối.
Một.
Hai.
Ba.
Hắn bước lên.
Không có lửa.
Cả người vừa đứng vững trên bậc cuối, sống lưng hắn mới thả lỏng đi một sợi. Không nhiều. Chỉ đủ để biết mình còn sống.
Phía trước là bức vách đá đen cao quá đầu người. Trên mặt vách không có cửa, không có tay nắm, chỉ có những đường vân tối như bị đốt cháy rồi nguội lại. Sau lưng, tiếng chân và tiếng kêu thảm thiết vẫn còn vang lẫn lộn ở các bậc dưới. Nhưng ở đây, chúng như bị một lớp gì đó ngăn lại, nghe xa hơn hẳn.
Lâm Trầm đưa tay chạm lên vách.
Lạnh.
Lạnh đến mức đầu ngón tay tê đi. Nhưng ngay dưới lớp lạnh ấy, hắn cảm được một nhịp mạch mơ hồ, như có thứ gì đang ngủ rất sâu bên trong đá.
Rồi nó hiện ra.
Ngay chỗ tay hắn chạm, mặt vách bỗng lóe lên một dấu sáng bạc cực nhạt. Hình một ngọn đèn cổ, thân hẹp, miệng loe, nhưng từ giữa thân đèn chạy xéo xuống một vết nứt dài, như bị ai đó bổ đôi mà chưa vỡ hẳn. Ký hiệu chỉ tồn tại đúng một nhịp thở. Ngắn tới mức nếu chớp mắt sẽ bỏ lỡ.
Lâm Trầm đứng sững.
Tàn Đăng trong thức hải nóng lên.
Không phải ngẫu nhiên. Hắn biết. Cảm giác ấy giống hệt lúc giọng nói vang lên: một sự nhận diện không lời, như tháp vừa nhìn hắn thêm lần nữa.
Phía dưới có tiếng người lao tới gần. Có kẻ sắp qua được.
Lâm Trầm lập tức rút tay về.
Ký hiệu tắt mất.
Vách đá trở lại phẳng đen như chưa từng có gì.
“Ngươi thấy gì?”
Một giọng nam khàn khàn vang lên từ bậc dưới. Một thí luyện giả khác đã lên tới hai bậc cuối, mặt tái xanh vì tiêu hao, nhưng mắt thì sáng quắc vì cảnh giác.
Lâm Trầm quay đầu, thần sắc bình thản.
“Thấy mình còn sống.”
Kẻ kia nhíu mày, rõ ràng không tin. Nhưng hắn vừa định hỏi tiếp, cả bức vách đá đen trước mặt Lâm Trầm đã rung khẽ. Không âm thanh. Chỉ có một đường sáng mảnh tách từ giữa vách ra, như ai đó dùng móng tay cào một đường lên đêm tối.
Cửa tầng tiếp theo đang mở.
Lâm Trầm không chần chừ. Hắn bước vào khe sáng ấy ngay trước khi người phía sau kịp nhìn kỹ mặt vách. Trong khoảnh khắc thân hình hắn bị bóng tối nuốt mất, ý nghĩ cuối cùng lướt qua đầu hắn không phải vui mừng vì qua tầng đầu.
Mà là câu hỏi lạnh như lưỡi dao.
Vì sao ký hiệu kia chỉ hiện với hắn?